THƯ GỬI CHO EM
( viết tặng cô giáo lam-tác giả bài thơ Đất nước mình )
Em hỏi anh đất nước mình ngộ quá
Anh trả lời Ngộ không ngộ do ta,
Ai bảo em bốn ngàn năm dân không lớn
Bốn ngàn năm Dân vẫn còn bú mớm,
Nên hiểu rằng ; đó là sở thích nha em.
Em hỏi anh đất nước mình lạ quá
Mình phải sang như Zambabue xài tỷ, tỷ
Anh trả lời lạ không lạ.....do Em,
Làm cái gì cũng hoành tráng cho ghinet nó vinh vang.
Em lại hỏi anh đất nước mình kỳ quá,
Anh cũng trả lời; kỳ- không kỳ do em quá ngây thơ,
Biển tuy chết, dân có đói- nhưng lòng người không chết,
Rừng vẫn còn kia, dân kêu khóc -nhưng đâu đã hết nghe em.
Mình phải hiểu;tay cầm vàng chắc chi vàng không rớt,
Theo Đảng dẫn đường đời mãi mãi ấm no,
Em hỏi anh, đất nước mình thương quá,
Trẻ con ra đời đã gánh nợ Ông Cha,
Sao em không xem hài- hài Hoài linh đã nói; Đời cha ăn mặn nhiều thì đời con đi đái là lẽ đương nhiên.
Em bảo hỏi anh; thách anh làm sao biết được để trả lời
Rồi lại bảo hỏi Trời xanh, hỏi người sau, người trước.
Anh vào nhà thờ dâng hoa hỏi Chúa? Người chỉ vào Kinh Thánh; Đọc đi con.
Anh đến chùa dâng hương bái Phật,Phật mỉm cười;Tỉnh, Mê ,Tỉnh tại tâm.
Tâm bất động thì lòng ta Tỉnh.
Tâm vọng động thì lòng Ta mê
Em ơi hãy giữ trọn một bề,
Đi theo Đảng rồi sẽ về cảnh Tiên.
Thơ của anh trả lời em là thơ thẩn,lắm lúc đọc cũng phát phiền,cũng ngớ ngẩn, cũng điên điên.
Nhưng em có đọc thì đừng cười anh nhé,
Bởi một tấm lòng đối với nhau
RỒI ĐỂ GIÓ BAY ĐI>
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét