Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

                                           KHÓC ANH
                        ( kính tặng hương hồn anh tôi )
                   
                           Tuổi thơ ruột thịt quây quần,          
                    Tháng ngày đưa đẩy, nay gần bẩy                                                                         mươi.
                                Ngày xưa rộn rã tiếng cười,
                    Bây giờ heo hắt nụ cười đơn côi.
                                Mới hay tóc bạc da mồi,
                   Đời người ngắn tựa nấu nồi cháo kê.
                                Hôm nay, nước mắt tràn trề,
                    Từ nơi nghìn dặm, em về tiễn anh.