Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

                                                  Chân dung quyền lực 1


                        Anh làm đại biểu của nhân dân
                                Chức vụ xem ra cỡ đại thần.
                                Chính trị đăng đàn, nơi quốc hội,
                                nghĩ anh người vì nước, quên .thân
    


                                 Anh là thần tượng của muôn dân,
                                 Dân nguyện vì anh, chết vạn lần.
                                 Nào ngờ, anh cũng phường ăn cắp,
                                 Sống đời dòi bọ, ở trong phân.
                                           


                     

                            
                           
                             
    


                           
                             
                               
                           

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

                        Vịnh thơ qua đèo ngang ( thơ mới)


                                   Làm gì có chính với có tà,
                        Các cụ dở hơi khóc Mosa,
                        Kia xem Dân biểu non ngàn đứa
                        Chẳng dám ho he giặc đến nhà.


                         Những tưởng anh hùng ra ngõ gặp,
                         Nào ngờ thống trị-một bầy Ma,
                         Cao tay nên bảo con cùng cháu,
                         Cấp tốc rủ nhau học tiếng Hoa

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

                        Vịnh cái lồn


              Điểm mặt các em chẳng giống nhau,
              Cái đen, cái đỏ, cái trắng phau
              Mu cao, mu thấp, le dài ngắn,
              Lông mượt lông xoăn đủ các màu.

              Giàu có bốc hơi thơm phưng phức,
              Nghèo hèn khắm khú,tựa lồn trâu
              Cổ kim truyền lại ai chẳng thích,
              Đâm chích CHO sâu lút cái đầu.
              

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

                                                           


    
                           
                         
                           


                          
                      
                           
                          
                   

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

                        Lưu manh nòi


                       Ông cố nội đại lưu manh,
                    Đẻ ra nội ngoại lưu manh hai hàng.
                               Cháu con sinh sản đầy đàn,
                    Thằng nào , thằng nấy đều làm lưu manh.
                               Từ già cho chí trẻ ranh
                     Ai cũng vỗ ngực xưng lưu manh nòi.
                                Lừa nhau bài bản rạch ròi,
                     Giết nhau thì cũng hẳn hòi công khai
                                Chỉ Trời vạch đất hỏi ai,
                     Tự dưng nẩy nở sinh loài lưu manh.
                     

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

                                                                 SỢ

                 Tay run run viết mấy vần thơ,
                       Xung quanh bốn phía lặng như tờ
                       Bàng hoàng bỗng thấy ba chữ sợ,
                       nghễu nghện nằm ngay giữa bài thơ.
           
                                     
                    THƯ GỬI CHO EM
             ( viết tặng cô giáo lam-tác giả bài thơ Đất nước mình )



                 
                    Em hỏi anh đất nước mình ngộ quá
              Anh trả lời Ngộ không ngộ do ta,
             

             Ai bảo em bốn ngàn năm dân không lớn   
             Bốn ngàn năm Dân vẫn còn bú mớm,
             Nên hiểu rằng ; đó là sở thích nha em.
             Em hỏi anh đất nước mình lạ quá
             Anh trả lời lạ không lạ.....do Em,
             Mình phải sang như Zambabue xài tỷ, tỷ
             Làm cái gì cũng hoành tráng cho ghinet nó vinh vang.
             
             Em lại hỏi anh đất nước mình kỳ quá,
             Anh cũng trả lời; kỳ- không kỳ do em quá ngây thơ,
             Biển tuy chết, dân có đói- nhưng lòng người không chết,
             Rừng vẫn còn kia, dân kêu khóc -nhưng đâu đã hết nghe em.
             Mình phải hiểu;tay cầm vàng chắc chi vàng không rớt,
             Theo Đảng dẫn đường đời mãi mãi ấm no,

             Em hỏi anh, đất nước mình thương quá,
             Trẻ con ra đời đã gánh nợ Ông Cha,
             Sao em không xem hài- hài Hoài linh đã nói; Đời cha ăn mặn nhiều thì đời con đi đái là lẽ đương nhiên.

             Em bảo hỏi anh; thách anh làm sao biết được để trả lời
             Rồi lại bảo hỏi Trời xanh, hỏi người sau, người trước.
             Anh vào nhà thờ dâng hoa hỏi Chúa? Người chỉ vào Kinh Thánh; Đọc đi con.
             Anh đến chùa dâng hương bái Phật,Phật mỉm cười;Tỉnh, Mê ,Tỉnh tại tâm.
             Tâm bất động thì lòng ta Tỉnh.
             Tâm vọng động thì lòng Ta mê
             Em ơi hãy giữ trọn một bề,
             Đi theo Đảng rồi sẽ về cảnh Tiên.
            
             Thơ của anh trả lời em là thơ thẩn,lắm lúc đọc cũng phát phiền,cũng ngớ ngẩn, cũng điên điên.
             Nhưng em có đọc thì đừng cười anh nhé,
             Bởi một tấm lòng đối với nhau
             RỒI ĐỂ GIÓ BAY ĐI>
                           
                       
                                                           Chuyện đời


                   Suốt đời này Ta say hay tỉnh,
                         Suốt đời này Ta chỉ đang say.
                         Say trong vòng bể khổ đắng cay, 
                         Say trong kiếp làm người thế đấy

                         Hỏi Chúa Trời Người say hay tỉnh,
                         Chúa lắc đầu không tỉnh không say
                         Hỏi Đức Phật làm sao để tỉnh?
                         Phật dạy rằng; say, tỉnh tại Tâm.

                         Tâm cố định con người Ta tỉnh,
                          Tâm bất định con người Ta say
                         Đã sinh ra vào kiếp Con Người
                          Tu lấy Đức để dành con cháu.
                                                         Cảm tác


                Dẫu biết rằng anh đã có người,
                     Chiều nay mây trắng nhuốm màu đen.
                     Mưa tuôn trên lối về phố nhỏ,
                     Mưa nhạt nhòa hay nước mắt em.
                                                                   Tình đời


                   Đau đời muốn thét chẳng thành câu
                         Miệng đắng trào dâng uất nghẹn sầu,
                         Tình đời thay đổi nào ai biết,
                          Được mất hợp tan hỏi vì đâu.

                          Vui gì một phút ở trần gian,
                          Nỗi khổ ngàn đời ta phải mang,
                          Muốn thoát ra đi tìm thanh thản,
                          Sợ miệng cười chê của thế gian.

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

                                  TÌNH YÊU LÀ THẾ


                Trái tim em một lần mở cửa
                      Đón anh vào đóng mãi ngàn thu.
                      Trái tim anh một lần rực lửa
                       Thiêu hồn em chết giữa ngục tù. 
                             KHÔNG ĐỀ

        Ta  là hạt bụi giữa trần gian
        Dẫu biết rồi đây sẽ lụi tàn,
        Hạt bụi bay vào trong lòng đất
        Linh hồn vô định tại nhân gian.



              
               Vui còn trong mầm hạt 
               Buồn đã chín ngọn cây,
               Chuông đồng hồ như lửa,
               Cháy một thời thơ ngây.