cám cảnh
Thị thành buôn thúng bán bưng,
Tháng ngày tần tảo nhặt từng miếng ăn.
Nông dân vất vả quanh năm,
Bán mặt cho đất bán lưng cho Trời.
Công nhân lao khổ bao đời,
Cũng không thoát được cái đời cần lao.
Mày là ai ? con của ai?
Mà sao sung sướng tiêu xài như Vua.
Đi thì xe Víp đón đưa,
Ở thì lầu các sớm trưa tiệc tùng.
Ghế cao, chót vót lẫy lừng,
Không quan đầu tỉnh cũng vào trung ương.
Nhìn người lòng thấy chán chường,
Cùng trong Trời Đất... mà thương dân mình.